
Đời người được thấy được nghe,
Tầng trời hé mở vì Vua hạ trần.
Con Người xuống tận nhân gian,
Ngôi vàng chẳng tiếc, thương người lầm than.
Con Người đến, tin mừng đến,
Ngài mang chân lý, công bằng, đức tin.
Loài người chẳng hiểu kính Ngài,
Cho nên ánh sáng công bình mất đi.
30 năm Ngài sống dưới trần,
Ngày đêm cầu nguyện, con dân mở lòng.
Loài người khó hiểu thâm sâu,
Nào đâu gươm giáo đem ra pháp trường.
Loài người chẳng có lương tri,
Cướp đi mạng sống cực hình dã man.
Hỡi người Ngài có tội chi,
Mang đi hành quyết trên đồi Gô-tha.
Tử hình hai kẻ tội nhân,
Tay chân đinh đóng dao xiên ngang lòng.
Ngài nhậm lời một tội nhân,
Cầu xin nhớ đến khi Ngài hồi cung.
Làm xong công việc dưới trần,
Huyết hồng đã đổ, trả công cho Người.
Ba ngày lưu lại trần gian,
Ngài mang tất cả, gánh đi một lần.
Bánh xe lịch sử lăn rồi,
Huyết Ngài đã đổ, loài người được tha.
Bánh xe lịch sử vang lên,
Tiếng còi vang dội, lương tâm con người.
Thế nên còn sống trên đời,
Làm người lương thiện, tươi vui nhẹ nhàng.
Bây giờ Ngài phải thăng thiên,
Thiên thần mở cửa cho Ngài hồi cung.
Hồng Nguyễn
Maryland